jackie
30-09-2006, 11:27 AM
Dạo này thấy buồn, đôi khi không còn máu me xem phim nữa, cũng tự mình không hiểu tại sao .... Đôi lúc dạo bước tới Vincom, ngắm nghía mấy cái poster ở Mega, dợm chân muốn bước vào, nghĩ thế nào .. lại thôi
Tôi sinh ra ở một vùng quê cách xa Hà nội đến cả trăm cây số, quê nghèo nhưng đầy nắng và gió, biển mặn mòi và tình người ấm áp, quê nghèo nhưng tâm hồn không nghèo, một mặt do cũng là khu trọng điểm kinh tế, nhà nước đầu tư ác lắm, một mặt tuy là thị tứ nhưng hồn quê thấm đẫm nên tình cảm mặn nồng.
Nhà tôi nằm cheo leo trên một đỉnh đồi nhìn ra biển, nhưng măy mắn thay lại có con đường quốc lộ chạy qua và một khu nghỉ mát của tướng lĩnh quân đội toạ lạc, và điều đặc biệt nhất là có một bãi chiếu bóng phục vụ nhân dân trong khu vực quân đội. Gọi là bãi vì nó thực chất là một mảnh rông chứng 1,000m2 chuyên chăn thả dê, chơ lơ ở giữa là một cái nhà con để đặt máy chiếu bóng. bọn trẻ 5,6 tuổi chúng tôi khi đó thuộc làu lịch chiếu phim của mấy chú bộ đội, thứ 7, Chủ nhật là của đơn vị, thứ năm là của Quân khu 3 cho đơn vị lưu động đến phục vụ, tối thứ năm khoái nhất vì phim của Quân khu bao giờ cũng là Phim truyện màu chiến đấu Liên Xô, còn thứ 7, chủ nhật thì bao giờ cũng kèm kem theo phim tài liệu hoặc cứ chiếu đi chiếu lại một bộ phim. Cái sự đi xem mới gọi là cực khổ, ăn cơm tối cực sớm, rồi í ới rủ nhau đi như trảy hội, mà là trảy hội thực, chỉ khác rạp thì khán giả tự lo ghế và chỗ ngồi, thế mà cả trăm con người không có cảnh chí choé giành giật ... bọn trẻ chúng tôi được sắp ngồi trước gần với phông ( vì mắt kém) nhưng sau này tôi mới phát hiện ra mình mình bị bệnh đau cổ từ đâu ra, ghế là dép, hay bất kỳ cái khỉ gì đó để lót mông, đôi khi cũng chả cần, nhưng phải nói hồi đó khán giả sống trong nội dung phim thật, mọi người phấn khích với từng tình huống trong Những kẻ báo thù không bao giờ bị bắt, các cô các chị rỏ nước mắt thương Bạch Tuyêt ăn phải táo độc , hò reo cổ vũ khi quân ta đến giải cứu các chiến sỹ Hồng quân trong Người thứ sáu, phải nói xem phim hừng hực khí thế thật, tàn cuộc trên con đường về nhà vẫn rôm rả các tình tiết phim và thậm chí chui cả vào những giấc mơ con trẻ mà quên đi đít quần dính đầy phân dê....
Thế rồi có ngày tôi cũng được xem ở một nơi được gọi là rạp, đấy là dịp lên chơi nhà bà ngoại, ông anh họ dẫn đi xem, nghe thấy là khoái rồi, rạp nằm trên đỉnh một ngọn đồi, không mái che, kiểu vòng cung, xa xa trông giống như một đấu trường La mã, đông không thể tả ... sự hồi hộp của một đứa trẻ lên 8 như tôi lúc đó chỉ hết khi thực sự đặt chiếc quần thủng đít lên hàng ghế xi măng mát rượi kiểu bậc thang và thưởng thức bộ phim Bông hồng vàng, Cảm giác quá tuyệt vời khi xem một bộ phim đỉnh nhất trong một cái rạp đáng mơ ước nhất ... cơn mưa ào ạt khi bộ phim đi vào đỉnh điểm cũng không lôi được hầu hết khản giả rời chỗ, còn đối với tôi, bỏ lỡ cơ hội để có cảm giác ngồi rạp là thật điên rồ và thêm một điều nữa là mình còn sạch sẽ chán sau khi xem phim,
Thời gian trôi đi, rồi cũng đến lượt quê tôi có một cái rạp hẳn hoi, có mái che và cách âm đàng hoàng, cái cảm giác đặc biệt khi rờ tay lên tường các âm xù xì bằng vữa xi măng, và chiếc ghế ghỗ ấm áp xoa tan mọi giọt mồ hôi khi phaỉ chen chúc đến bẹp ruột để mua vé, bộ phim hôm ấy là Những tên cướp biển của thế kỷ 20, một phim hành động của Liên xô, một phong cách mới trong một cái rạp mới, lúc đó tôi cứ ngỡ mình sắp gần với chữ mà sau này các con buôn hay nói : “Khác hàng là Thượng đế”
Cơn lốc mở cửa sau đó vài năm như cuốn tất cả đi, cái rạp trở nên ọp ẹp và khán giả dần bỏ rơi nó, phim nhựa cũ mòn và thiếu hấp dẫn đã làm trái tim yêu điện ảnh của tôi như khô kiệt, Rạp mới của tôi bây giờ là những hội trường, trường học, các buổi xem ké hội nghị tổng kết, công đoàn ..vv. trên màn hình 48inh hay 20 inh, những cuốn video đã dần thay thế phim nhựa, hình ảnh cũng be bét không kém những thước phim trước đó nhưng là phim tư bản, Mỹ, Hongkong, là Cuộc đụng độ giữa các thần linh, Đảo khổng lồ, Sở Lưu hương ... và cả cái gọi là phim “ tươi mát” nữa, tình yêu điện ảnh của một gã choai như tôi đã bị bào mòn sau những thước phim như vậy, đấy cũng là lần đầu tiên tôi nhớ cái bãi chăn dê, cái giọng thuyết minh đàm ấm của một cô tên là Mai không nhạt nhoà trong mưa biển
Cuộc đời cuốn tôi đi, đi học, đi làm, gần như tôi không còn nhiều dịp ngắm xem nơi tôi đang sống, Hà nội có bao nhiêu rạp, và cảm giác rạp ở Hà nội như thế nào. Nhớ khi đang là sinh viên, có dịp ngang qua Fansland, máu yêu đương lại nổi lên, mời nàng vào xem, khốn nạn thay hôm đó là một bộ phim phụ đề, mắt tôi lại kém cộng thêm tiếng Pháp thì ngọng, vậy khi xem xong nàng nói, “ Hơi khó hiểu” tôi cũng trả lời: “ Anh cũng thế”, sau đó tôi cúng không đến đó nữa vì một cảm giác ngại ngùng mơ hồ nào đó. Ngày khai trương Trung tâm chiếu phim Quốc gia tồi không đến nhưng sau đó cũng nghiến răng chi 50k cho nàng và tôi để xem bộ phim đang hot lúc đó : Công viên Khủng Long. Lần đầu tiên tối cảm nhận được sự văn minh xem phim đã đến, đang xem cái máy mobile C25 của tôi rống lên thống thiết, lập tức một đại ca đến nhẹ nhàng nhắc nhở tắt máy, lúc đó tôi thấy mình bỗng chốc văn minh hẳn, dẫu rằng sau đó còn bị khán giả hằm hè khi có tiếng điện thoại vang lên trong một pha hồi hộp từ đống phân của con Khủng long bạo chúa. Tôi gắn bó với rạp này trong vài năm sau đó nữa cho đến khi rạp chỉ chiếu phim cho những đôi tình nhân uống Coke và nhai Popcorn.
Đã đôi lần tôi cũng lượn sang cả Lý Nam đế, Đặng Dung, Tháng Tám, Sinh viên... nhưng không hiểu tại sao hứng thú đi xem của mình lại cứ nguội lạnh dần đi. Ngồi trong chiếc ghế êm ái của Mega thưởng thức Rắn trên không mà cứ thấy lòng mình bất an, bộ phim mất đi độ hay đến một nửa, phải chăng cuộc sống cơm áo gạo tiền đã đảy mình xa rời điện ảnh ... đây là lần thứ hai tôi thấy nhớ cái bãi chăn dê ....
Tôi sinh ra ở một vùng quê cách xa Hà nội đến cả trăm cây số, quê nghèo nhưng đầy nắng và gió, biển mặn mòi và tình người ấm áp, quê nghèo nhưng tâm hồn không nghèo, một mặt do cũng là khu trọng điểm kinh tế, nhà nước đầu tư ác lắm, một mặt tuy là thị tứ nhưng hồn quê thấm đẫm nên tình cảm mặn nồng.
Nhà tôi nằm cheo leo trên một đỉnh đồi nhìn ra biển, nhưng măy mắn thay lại có con đường quốc lộ chạy qua và một khu nghỉ mát của tướng lĩnh quân đội toạ lạc, và điều đặc biệt nhất là có một bãi chiếu bóng phục vụ nhân dân trong khu vực quân đội. Gọi là bãi vì nó thực chất là một mảnh rông chứng 1,000m2 chuyên chăn thả dê, chơ lơ ở giữa là một cái nhà con để đặt máy chiếu bóng. bọn trẻ 5,6 tuổi chúng tôi khi đó thuộc làu lịch chiếu phim của mấy chú bộ đội, thứ 7, Chủ nhật là của đơn vị, thứ năm là của Quân khu 3 cho đơn vị lưu động đến phục vụ, tối thứ năm khoái nhất vì phim của Quân khu bao giờ cũng là Phim truyện màu chiến đấu Liên Xô, còn thứ 7, chủ nhật thì bao giờ cũng kèm kem theo phim tài liệu hoặc cứ chiếu đi chiếu lại một bộ phim. Cái sự đi xem mới gọi là cực khổ, ăn cơm tối cực sớm, rồi í ới rủ nhau đi như trảy hội, mà là trảy hội thực, chỉ khác rạp thì khán giả tự lo ghế và chỗ ngồi, thế mà cả trăm con người không có cảnh chí choé giành giật ... bọn trẻ chúng tôi được sắp ngồi trước gần với phông ( vì mắt kém) nhưng sau này tôi mới phát hiện ra mình mình bị bệnh đau cổ từ đâu ra, ghế là dép, hay bất kỳ cái khỉ gì đó để lót mông, đôi khi cũng chả cần, nhưng phải nói hồi đó khán giả sống trong nội dung phim thật, mọi người phấn khích với từng tình huống trong Những kẻ báo thù không bao giờ bị bắt, các cô các chị rỏ nước mắt thương Bạch Tuyêt ăn phải táo độc , hò reo cổ vũ khi quân ta đến giải cứu các chiến sỹ Hồng quân trong Người thứ sáu, phải nói xem phim hừng hực khí thế thật, tàn cuộc trên con đường về nhà vẫn rôm rả các tình tiết phim và thậm chí chui cả vào những giấc mơ con trẻ mà quên đi đít quần dính đầy phân dê....
Thế rồi có ngày tôi cũng được xem ở một nơi được gọi là rạp, đấy là dịp lên chơi nhà bà ngoại, ông anh họ dẫn đi xem, nghe thấy là khoái rồi, rạp nằm trên đỉnh một ngọn đồi, không mái che, kiểu vòng cung, xa xa trông giống như một đấu trường La mã, đông không thể tả ... sự hồi hộp của một đứa trẻ lên 8 như tôi lúc đó chỉ hết khi thực sự đặt chiếc quần thủng đít lên hàng ghế xi măng mát rượi kiểu bậc thang và thưởng thức bộ phim Bông hồng vàng, Cảm giác quá tuyệt vời khi xem một bộ phim đỉnh nhất trong một cái rạp đáng mơ ước nhất ... cơn mưa ào ạt khi bộ phim đi vào đỉnh điểm cũng không lôi được hầu hết khản giả rời chỗ, còn đối với tôi, bỏ lỡ cơ hội để có cảm giác ngồi rạp là thật điên rồ và thêm một điều nữa là mình còn sạch sẽ chán sau khi xem phim,
Thời gian trôi đi, rồi cũng đến lượt quê tôi có một cái rạp hẳn hoi, có mái che và cách âm đàng hoàng, cái cảm giác đặc biệt khi rờ tay lên tường các âm xù xì bằng vữa xi măng, và chiếc ghế ghỗ ấm áp xoa tan mọi giọt mồ hôi khi phaỉ chen chúc đến bẹp ruột để mua vé, bộ phim hôm ấy là Những tên cướp biển của thế kỷ 20, một phim hành động của Liên xô, một phong cách mới trong một cái rạp mới, lúc đó tôi cứ ngỡ mình sắp gần với chữ mà sau này các con buôn hay nói : “Khác hàng là Thượng đế”
Cơn lốc mở cửa sau đó vài năm như cuốn tất cả đi, cái rạp trở nên ọp ẹp và khán giả dần bỏ rơi nó, phim nhựa cũ mòn và thiếu hấp dẫn đã làm trái tim yêu điện ảnh của tôi như khô kiệt, Rạp mới của tôi bây giờ là những hội trường, trường học, các buổi xem ké hội nghị tổng kết, công đoàn ..vv. trên màn hình 48inh hay 20 inh, những cuốn video đã dần thay thế phim nhựa, hình ảnh cũng be bét không kém những thước phim trước đó nhưng là phim tư bản, Mỹ, Hongkong, là Cuộc đụng độ giữa các thần linh, Đảo khổng lồ, Sở Lưu hương ... và cả cái gọi là phim “ tươi mát” nữa, tình yêu điện ảnh của một gã choai như tôi đã bị bào mòn sau những thước phim như vậy, đấy cũng là lần đầu tiên tôi nhớ cái bãi chăn dê, cái giọng thuyết minh đàm ấm của một cô tên là Mai không nhạt nhoà trong mưa biển
Cuộc đời cuốn tôi đi, đi học, đi làm, gần như tôi không còn nhiều dịp ngắm xem nơi tôi đang sống, Hà nội có bao nhiêu rạp, và cảm giác rạp ở Hà nội như thế nào. Nhớ khi đang là sinh viên, có dịp ngang qua Fansland, máu yêu đương lại nổi lên, mời nàng vào xem, khốn nạn thay hôm đó là một bộ phim phụ đề, mắt tôi lại kém cộng thêm tiếng Pháp thì ngọng, vậy khi xem xong nàng nói, “ Hơi khó hiểu” tôi cũng trả lời: “ Anh cũng thế”, sau đó tôi cúng không đến đó nữa vì một cảm giác ngại ngùng mơ hồ nào đó. Ngày khai trương Trung tâm chiếu phim Quốc gia tồi không đến nhưng sau đó cũng nghiến răng chi 50k cho nàng và tôi để xem bộ phim đang hot lúc đó : Công viên Khủng Long. Lần đầu tiên tối cảm nhận được sự văn minh xem phim đã đến, đang xem cái máy mobile C25 của tôi rống lên thống thiết, lập tức một đại ca đến nhẹ nhàng nhắc nhở tắt máy, lúc đó tôi thấy mình bỗng chốc văn minh hẳn, dẫu rằng sau đó còn bị khán giả hằm hè khi có tiếng điện thoại vang lên trong một pha hồi hộp từ đống phân của con Khủng long bạo chúa. Tôi gắn bó với rạp này trong vài năm sau đó nữa cho đến khi rạp chỉ chiếu phim cho những đôi tình nhân uống Coke và nhai Popcorn.
Đã đôi lần tôi cũng lượn sang cả Lý Nam đế, Đặng Dung, Tháng Tám, Sinh viên... nhưng không hiểu tại sao hứng thú đi xem của mình lại cứ nguội lạnh dần đi. Ngồi trong chiếc ghế êm ái của Mega thưởng thức Rắn trên không mà cứ thấy lòng mình bất an, bộ phim mất đi độ hay đến một nửa, phải chăng cuộc sống cơm áo gạo tiền đã đảy mình xa rời điện ảnh ... đây là lần thứ hai tôi thấy nhớ cái bãi chăn dê ....