View Full Version : Tin được hông trờiiiii ????
Kingbee
15-11-2006, 03:03 PM
Mọi việc đều có sự bắt đầu và kết thúc, tôi và Hoàng cũng thế. Chúng tôi đã chia tay nhau, một điều cả hai không ai muốn, nhưng chúng tôi phải như thế, đó là lựa chọn tốt nhất để chúng tôi có thể còn lại một cái gì đó vương vấn cho những kỷ niệm đã thuộc về quá khứ. Và đó cũng là một quyết định để chúng tôi có một tương lai tốt đẹp.
"Đây là lá thư cuối cùng anh viết cho em..." - lời mở đầu một lá thư tình như bóp nát quả tim tôi. Tôi không muốn khóc, nhưng không thể, có thể khóc sẽ làm tôi tống hết mọi phiền não. Mối tình đầu đã tan, tan một cách nhẹ nhàng, tan vào những giọt nước mắt, chỉ vì một lý do.... Đây sẽ là giọt nước mắt cuối cùng tôi giành để khóc cho tình yêu.
Mưa ! Nó làm đôi hàng nước mắt dài ra, nó làm tôi nhớ lại, cái thời ấy, lúc chúng tôi gặp nhau và dần dần tiến đến tình yêu.
- "Happy Birthday !". Một buổi sinh nhật lần thứ mười tám của Vân. Đó cũng là lần đầu tiên tôi gặp Hoàng. Hoàng học trái buổi cùng với Vân và là một anh chàng lớp chuyên. Tôi chỉ biết về anh ấy như thế. Tôi là một người chẳng thích để ý đến người khác, theo tôi, "đối với một người khác phái thì việc bớt để ý sẽ là việc tốt lành để tránh sự rung cảm".
"Tách" - một tiếng động quen thuộc và kèm theo đó là bóng đen bao trùm, tôi hoàn toàn không thấy gì. Đây hẳn là một trò "cúp điện" cùa cái Vân và kế tiếp sẽ là một thông báo như trong các bộ phim vậy.
- "Alô ! Thông báo, thông báo, trong giây phút này các bạn hãy tìm một người bạn cho mình đêm nay !" - Đúng là không ngoài dự đoán, lúc nào tôi cũng đọc được suy nghĩ của cô ấy.
- "Ối ! Ai bắt chân tôi ?" - Có ai đó đã vô tình làm thế.
Đang khoái chí vì đọc được suy nghĩ của nhỏ Vân, có ai đó đã bắt chân tôi, tôi ngã xuống, nằm dài trên sàn nhà và có gì ngã trên tôi làm tôi không gượng dậy đuợc. Đèn bật sáng, tôi mở to đôi mắt ra mà nhìn. Ô không ! Tôi đã hôn hắn, nụ hôn đầu đời dành cho một người con trai, với một kẻ xa lạ chỉ vừa gặp nhau. Tôi hất mạnh hắn ra, đỏ bừng cả mặt, không dám ngước nhìn. Chúng bạn vỗ tay ầm ĩ, lại làm trò cười rồi. Trong khi mọi người tiếp tục cuộc vui thì tôi chẳng biết làm gì ngoài cách bỏ ra ngoài ngồi. Tôi chợt nhìn thấy hắn, làm như chẳng biết gì, xem như không có chuyện gì xảy ra, còn cười với tôi nữa chứ, hay tại hắn quá lăng nhăng ? Tôi bắt đầu có ác cảm với hắn.
"Một ngày mới nắng về tương lai đang chờ đón" - cái Vân ngân nga hát, thật hưng phấn. Tôi thì chẳng thế được. Nghĩ đến chuyện đêm qua tôi lại rối bời. Mà thôi, nghĩ đến làm gì, đó là điều ngoài ý muốn.
Tôi đi ra khỏi lớp với một cái đầu trống rỗng. "Kinh" - đầu tôi đầy sao. Tôi đụng phải hắn. "Ôi ! Đen đủi quá !". À, mà hắn đến lớp tôi để làm gì ? Cũng có thể là tìm Vân, cũng có thể là đi loan tin. Tôi sững sờ nhìn hắn rồi quay đi, bất chợt hắn kéo tôi lại, cúi đầu xuống nhìn thẳng vào tôi, nói một cách nhẹ nhàng :
- Làm gì mà như người mất hồn vậy ? Và hình như chẳng hề quen biết tôi thì phải ?
Hơ ! Tại sao hắn lại có thể hỏi tôi như thế ? Đúng là tôi và hắn đâu hề quen biết nhau. Thoạt tiên nhìn hắn tưởng hiền lắm, đúng là "đừng đánh giá con người qua vẻ bề ngoài". Giật phắt cánh tay của hắn ra, tôi liền nói :
- Vậy chắc tôi quen bạn sao ? Chỉ gặp một lần, đến mặt mũi bạn tôi còn không biết có phải là như thế này không. Vả lại nếu gặp một lần mà đã quen thì cả trường đếu là bạn tôi đấy !
- Sao lại không quen ? Chúng ta đã....
- Vân ơi có người tìm ! - Không đợi thêm một giây phút nào tôi liền ngắt lời hắn mà gọi Vân, tránh những lời hắn thốt ra. Đúng là đồ xấu tính.
Vân bước ra, nhưng chẳng thấy ai cả. "Nào có ai tìm mình ? Bạn trêu mình hả ?". Không thể nào ! Hắn đi đâu rồi, chẳng lẽ hắn đến đây..... Thôi ! Một con người khó hiểu. Vậy sao nhỏ Vân lại chơi chung được nhỉ ?
Oạch ! Mỏi tay quá ! Tí về viết tiếp vậy <:-P
meoden
18-11-2006, 07:21 AM
Mạn phép KING BEE,
Cả nhà này, meo mất tích mấy bữa, rồi không thấy bác Hoanvq đâu nữa, thay vào đó là chị CHIVK, chắc là Vũ Kim Chi, thế bác Supermod đi đâu rồi???
Có tin được không, thế là anh giai duy nhất trong các mod cũng biến mất roài! Giờ là toàn mod nữ thôi! Thương thay các bác liền ông!!!!!
lethanh
18-11-2006, 08:34 AM
Nói tóm lại là hông thể tin được.
Cả truyện của bác King lẫn tin của bác Mèo :((
Nói tóm lại là hông thể tin được.
Cả truyện của bác King lẫn tin của bác Mèo :((
Tin của bác mèo thì có gì mà ko tin đc? Đúng thía mừ!!!!!!!!!!!
Kingbee
20-11-2006, 09:36 PM
Nói tóm lại là hông thể tin được.
Cả truyện của bác King lẫn tin của bác Mèo :((
sơ-zy !! Tình hình là mình chưa có thời gian để nói ra được những gì mình muốn nói. Và khi nói ra ắt các bác cũng... hổng thèm tin giống như mình :D
Vic Chou's Fan
24-11-2006, 10:40 PM
Chuyện này là chuyện KingBee viết hay có thật đới. Ấn tượng nha, chả biết mọi người nghĩ sao nhưng Vic thấy nó chỉ hơi giông giống nhìu phim Hàn Quốc Vic xem. Ấn tượng mà Vic thấy là
Nếu là chuyện có thật thì đúng là tuyệt, hahaha, cho Vic bít, ai là ai nhá. KB đóng vai gì trong bộ phim này, Nhân vật chính à...?
Nếu là truyện thì í tưởng này cũng hay lém lém...thật ra thì Vic cũng chả biết nói sao nữa, KB viết tiếp đi....
Kingbee
25-11-2006, 02:26 PM
Hắn quả thật cũng siêng. Ngày nào cũng đến tìm Vân, trò chuyện vui đùa. Nhưng hắn thật ích kỷ, đã cướp đi người bạn thân của tôi để tôi ngồi buồn một mình. Hic... Đồ ác độc !
May quá ! Hôm nay, hắn không đến, Vân ngồi nói chuyện với tôi như ngày nào. Chợt Vân nhìn tôi với ánh mắt khác và nói :"Này, Hoàng muốn kết bạn với bà đấy". Tôi nghĩ ngợi hồi lâu. Thật ra hắn cũng được, nếu làm bạn chắc không có vấn đề gì. Tôi định gật gù đồng ý thì Vân lại nói tiếp :"Mà là bạn ấy cơ !". Tôi sững sốt. Đủ hiểu cái từ bạn ấy đó, tôi im lặng không nói gì.
Từ đó, ngày nào hắn cũng đến, nhưng không ở lâu, chỉ một lúc sau Vân lại vào lớp. Vân đưa cho tôi một mảnh giấy, biết đó là của Hoàng, tôi không đọc mà chỉ cất vào cặp. Hắn thật nhẫn nại, không cần biết là tôi có đọc đến không, hắn vẫn viết thường xuyên. Một ngày nọ, vì thấy chồng giấy đã tăng cao nên tôi đọc thử. Tuy nhiều nhưng chúng chỉ có một nội dung "Làm bạn gái của anh nhé !". Lúc này, tôi không biết phải làm sao nhưng cũng nhận ra những cảm xúc rất thật của lòng mình "Tôi đã có cảm tình với hắn"....
Hôm ấy, không biết Vân làm sao mà lại về trước để tôi về một mình, cũng không nói một tiếng "Con nhỏ Vân này, không biết có phải là bạn tốt không, về trước cũng chẳng nói" - vừa đạp xe tôi vừa lầm bầm trong miệng.
- Làm gì mà như đọc thần chú vậy ? - Hoàng chạy lên ngang mặt tôi và nói.
- Can gì đến cậu ?
Hình như Hoàng nhận ra nỗi tức tối của tôi nên đành thôi. Hôm ấy, tôi về chung với Hoàng, đành vậy vì đường về nhà chỉ một. Suốt đường đi tôi chẳng nói một lời. Và những ngày kế tiếp tôi vẫn không thấy Vân về chung, cho dù học cùng lớp nhưng tôi không hỏi Vân việc đó, mà cho dù có hỏi thì chắc chắn Vân cũng không trả lời.
Vào một ngày kia tôi lại về chung với Hoàng. Không hỏi được Vân thì đành hỏi người hay nói chuyện với bạn ấy vậy. Thế là tôi quyết định hỏi hắn "
- Này, bạn có biết tại sao mấy hôm nay Vân về trước không ?
- Tại sao em lại hỏi tôi ?
- Bởi vì.... vì tôi thấy cậu hay trò chuyện với bạn ấy.
- Vậy sao ? Vậy thì đó là do tôi bảo bạn ấy - vừa nói hắn vừa bỏ vào cặp tôi, ngay chỗ trống, một mảnh giấy, rồi chạy mất.
Tôi không hiểu sao Hoàng lại làm thế. Vì sao lại bảo cái Vân về trước, tôi thật sự không hiểu. Về đến nhà, tôi đọc mảnh giấy ấy và rất ngạc nhiên "Tối nay cùng đi chới nhé, anh sẽ đón". Phải làm sao đây ? Nên đi hay nên từ chối ? Mà hôm nay là ngày gì, sao Hoàng lại rủ tôi đi chơi ?
lethanh
28-11-2006, 11:57 AM
Tiếp tục đi tiểu thuyết gia.
Cứ chơi cú một như này đến dài cổ bà con mất thôi.
Kingbee
29-11-2006, 02:51 PM
- Chị hai ! - đứa em gái hét lớn bên tai tôi - Chị làm gì mà như người mất hồn thế ? Tối nay là ngày Valentine đấy, chị có đi chơi đâu không ? À mà thôi, chị có ai đâu mà đi cùng, toàn là quen với bạn gái !
Tôi rất muốn trả lời câu hỏi của nó, rằng tôi có hẹn, nhưng vìo nó phán quyết một cách mạnh mẽ về chị nó nên đành thôi.
- Lan này, nếu có một người khác phái rủ chị đi chơi đêm nay thì em nghĩ chị nên đi hay ở nhà ? Bí, tôi đành hỏi em mình.
Nó gật gật cái đầu rồi nói :
- Em nghĩ là nên đi. Ha ha ! Có người rủ chị đi chơi hả ?
- Không ! Chị đang làm bài văn ! - Cho dù tôi nói thế nhưng đứa em vẫn bán tín bán nghi nhìn tôi rồi trở về phòng.
Chiều đến, Hoàng đón tôi. Tôi vẩn lưỡng lự và cuối cùng tôi quyết định ngồi lên xe cho Hoàng đèo đi. Ngước lên nhìn cửa sổ phòng, đứa em tôi đang cười chúc phúc cho tôi và bằng một cử chỉ mà tôi hiểu đó là :"Chị rất cừ ! Number one !".
Chúng tôi cùng đi trên một con đường dưới mưa. Mưa lất phất đủ để thấm tóc và đôi vai tôi. Hoàng nắm lấy tay tôi, thay cho một lời nói, một lời nói từ trái tim vọng ra, lời nói đó đã có từ lâu và tôi đã cất giữ nó trong cặp. Tôi vẫn yên lặng. Chúng tôi đi ngang qua một nhành cây. Chợt Hoàng dừng lại lay nhẹ cành cây làm những hạt nước còn đọng lại rơi trên tôi. Mưa đã tạnh. Và đó là những giọt tình. Anh kéo tôi lại, nép sát vào lòng, lúc đó tôi chỉ biết cười.
- Hoàng này, anh còn nhớ nội dung anh đã viết trong những mảnh giấy do anh nhờ Vân đưa không ?
- Nhớ chứ ! Nhớ như in.
- Vậy, có muốn biết câu trả lời không ?
- Muốn ! Muốn chứ ! - anh xoay người tôi lại, nhìn thẳng vào tôi.
- Em đồng ý !
Hoàng ôm chặt tôi vào lòng. Lúc ấy có một luồng gió lạnh thổi qua, nhưng tôi cảm thấy ấm áp.
Thời gian qua thật nhanh, thấm thoắt tôi và Hoàng đã vào Đại Học. Tuy cùng học Đại Học nhưng mỗi người một chí hướng. Anh vào trường chính trị vì anh thích thế và cũng vì gia đình, tôi thì vào sư phạm. Thời gian để chúng tôi gặp nhau ít dần nhưng chính vì thế chúng tôi càng yêu nhau hơn. Nhữngc hiều chủ nhật chúng tôi lại sánh bước bên nhau như ngày nào. Và đấy là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đối với hai tôi.
Chúng tôi đều đã ra mắt mẹ cha, họ rất vừa lòng. Nhưng tôi vẫn cứ nghĩ ngợi về một điều gì đó sẽ xảy ra cho hai chúng tôi. Cả hai đều ra trường và có nghề nghiệp ổn định. Anh là một cảnh sát ưu tú còn tôi là một giáo viên Trung Học.
Tôi và anh ấy sắp tiến đến hôn nhân. Cả hai đều bằng lòng nhưng vì Hoàng là một cảnh sát nên lý lịch của một người vợ tương lai phải tốt đẹp. Chúng tôi lo sợ điều đó, tôi mong rằng lý lịch của tôi không xấu. Đó chỉ là hảo huyền khi Hoàng đưa tôi một tờ lý lịch và kết quả là "tôi-không-đạt-chuẩn". Làm sao chúng tôi có thể đến với nhau, nếu cưới tôi thì Hoàng phải hy sinh sự nghiệp của mình, từ bỏ mơ ước của mình. Tôi không muốn thế, tôi không thể làm thế, vì tôi yêu anh ấy. Chúng tôi phải đối mặt với sự thật, xa nhau hay ở bên nhau, đó là điều quan trọng. Hai tuần, thời hạn là hai tuần để chúng tôi suy nghĩ. Hôm nay, đã đến lúc phải trả lời. Quyết định cuối cùng, chúng tôi chia tay, đó là điều tốt cho cả hai, dù không ai muốn.
Hoàng gửi thư cho tôi, tôi nhớ đến buổi chia tay ấy, tôi với anh đã cùng nhau khuây khỏa bằng những trò chơi mạo hiểm nhất, rồi cuối cùng mỗi đứa một nơi.
"Đây là lá thư cuối cùng anh viết cho em. Chúng ta đã quen nhau trong một bữa tiệc, đã có bao ngày tốt đẹp bên nhau. Nay chúng ta phải xa nhau, vì anh, bởi anh là cảnh sát. Anh không muốn, không muốn xa em. Việc chúng ta xa nhau, có phải là một chuyện tốt ? Thật lòng, anh không muốn. Viết lá thư này nhưng lòng anh nhói đau, tim anh như đã ngưng đập. Ngay lúc này đây, anh chỉ muốn gặp em, ôm em vào lòng dù chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi....."
Đọc đến đây, nước mắt tôi chảy ra, không nói nên lời, những nét chữ nhòa đi vì nước mắt. Tôi khóc, khóc vì bản thân, khóc vì tình, mối tình trớ trêu. Lúc này 9dây, trái tim tôi cũng như thế, nó muốn ngừng đập. Có ai đó đã vô itnh2 bióp nát quả tim tôi, như có một mũi tên xuyên qua lồng ngực. Gái như lúc xưa chúng tôi không gặp nhau, và tôi không nah65n lời anh ấy thì đâu như thế này.
Xưa tôi đã trao cho anh ấy một nụ hôn đầu đời, bây giờ tôi nhận lại một trái tim rỉ máu. Tình đầu tan vỡ, biết bao giờ tôi lạiyêu. Chiều nào dưới mưa chúng tôi sánh bước bên nhau thì bây giờ mỗi người mỗt ngã. Trái tim tôi đã chết, chẳng biết n1o có tái sinh hay không. Mai đây, có gặp nhau, sẽ xem như người xa lạ, như ban đầu tôi đã làm ngơ với anh ấy. Tôi bây giờ mới hiểu thế nào là "tình chết". Cố quên, cố điều khiển lòng mình để đi một con đường khác và anh ấy cũng thế, cũng sẽ quên tôi, đi và tìm một người phụ nữ tcíh hợp với mình.
Tôi biết thế !........ những giọt nước mắt cuối cùng....
meoden
29-11-2006, 03:15 PM
Kingbee này, đây là chuyện buồn của Kingbee mà bác XÙ nói phải k? Nếu Kingbee là người con trai hay con gái trong câu chuyện này thì thật kinh khủng! Thì ra những câu chuyện về bản lý lịch có trong sạch hay không vẫn tồn tại. Meo cũng vẫn nghe bạn bè kể về việc kiểm tra lý lịch, nhưng chẳng ngờ rằng nhiều mối tình lại tan vỡ vì một tờ giấy.
Nếu là cô gái tôi sẽ rút lui nhưng là chàng trai thì không biết sẽ làm gì! Một nụ hôn đầu đời để cuối cùng chỉ còn lại hai con tim rỉ máu! Liệu tôi có quyết định như thế không nếu là chàng trai kia, liệu có thể vì sự nghiệp mà đánh mất trái tim của mình, tình cảm từ khi học cấp 3 đến khi đi làm, ít nhất cũng 5 năm, cần bao nhiêu năm nữa để trái tim tìm lại được sự thanh thản! Ngày xưa cũng từng có một người như Hoàng nói yêu tôi, nếu tôi thật lòng yêu anh có lẽ cũng sẽ phải ôm sự dày vò như cô gái trong chuyện. May sao tôi không yêu anh!
atula
29-11-2006, 04:53 PM
tròi oi! chị e nhà này! kinh dị bee quá! choáng trầm trọng! mừ chú bee kinh mấy tuổi rồi! nếu mà under 2X thì thôi! kệ nó quá 2X ta sẽ thấy đời nó khác! quá 3X thì còn thấy khác nữa! còn 4X thì chẳng còn để ý mà thấy nó khác nữa! lên 5X rồi thì... hehehe!
lethanh
29-11-2006, 11:37 PM
- Chị hai ! - đứa em gái hét lớn bên tai tôi - Chị làm gì mà như người mất hồn thế ? Tối nay là ngày Valentine đấy, chị có đi chơi đâu không ? À mà thôi, chị có ai đâu mà đi cùng, toàn là quen với bạn gái !
Tôi rất muốn trả lời câu hỏi của nó, rằng tôi có hẹn, nhưng vìo nó phán quyết một cách mạnh mẽ về chị nó nên đành thôi.
- Lan này, nếu có một người khác phái rủ chị đi chơi đêm nay thì em nghĩ chị nên đi hay ở nhà ? Bí, tôi đành hỏi em mình.
Nó gật gật cái đầu rồi nói :
- Em nghĩ là nên đi. Ha ha ! Có người rủ chị đi chơi hả ?
- Không ! Chị đang làm bài văn ! - Cho dù tôi nói thế nhưng đứa em vẫn bán tín bán nghi nhìn tôi rồi trở về phòng.
Chiều đến, Hoàng đón tôi. Tôi vẩn lưỡng lự và cuối cùng tôi quyết định ngồi lên xe cho Hoàng đèo đi. Ngước lên nhìn cửa sổ phòng, đứa em tôi đang cười chúc phúc cho tôi và bằng một cử chỉ mà tôi hiểu đó là :"Chị rất cừ ! Number one !".
Chúng tôi cùng đi trên một con đường dưới mưa. Mưa lất phất đủ để thấm tóc và đôi vai tôi. Hoàng nắm lấy tay tôi, thay cho một lời nói, một lời nói từ trái tim vọng ra, lời nói đó đã có từ lâu và tôi đã cất giữ nó trong cặp. Tôi vẫn yên lặng. Chúng tôi đi ngang qua một nhành cây. Chợt Hoàng dừng lại lay nhẹ cành cây làm những hạt nước còn đọng lại rơi trên tôi. Mưa đã tạnh. Và đó là những giọt tình. Anh kéo tôi lại, nép sát vào lòng, lúc đó tôi chỉ biết cười.
- Hoàng này, anh còn nhớ nội dung anh đã viết trong những mảnh giấy do anh nhờ Vân đưa không ?
- Nhớ chứ ! Nhớ như in.
- Vậy, có muốn biết câu trả lời không ?
- Muốn ! Muốn chứ ! - anh xoay người tôi lại, nhìn thẳng vào tôi.
- Em đồng ý !
Hoàng ôm chặt tôi vào lòng. Lúc ấy có một luồng gió lạnh thổi qua, nhưng tôi cảm thấy ấm áp.
Thời gian qua thật nhanh, thấm thoắt tôi và Hoàng đã vào Đại Học. Tuy cùng học Đại Học nhưng mỗi người một chí hướng. Anh vào trường chính trị vì anh thích thế và cũng vì gia đình, tôi thì vào sư phạm. Thời gian để chúng tôi gặp nhau ít dần nhưng chính vì thế chúng tôi càng yêu nhau hơn. Nhữngc hiều chủ nhật chúng tôi lại sánh bước bên nhau như ngày nào. Và đấy là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đối với hai tôi.
Chúng tôi đều đã ra mắt mẹ cha, họ rất vừa lòng. Nhưng tôi vẫn cứ nghĩ ngợi về một điều gì đó sẽ xảy ra cho hai chúng tôi. Cả hai đều ra trường và có nghề nghiệp ổn định. Anh là một cảnh sát ưu tú còn tôi là một giáo viên Trung Học.
Tôi và anh ấy sắp tiến đến hôn nhân. Cả hai đều bằng lòng nhưng vì Hoàng là một cảnh sát nên lý lịch của một người vợ tương lai phải tốt đẹp. Chúng tôi lo sợ điều đó, tôi mong rằng lý lịch của tôi không xấu. Đó chỉ là hảo huyền khi Hoàng đưa tôi một tờ lý lịch và kết quả là "tôi-không-đạt-chuẩn". Làm sao chúng tôi có thể đến với nhau, nếu cưới tôi thì Hoàng phải hy sinh sự nghiệp của mình, từ bỏ mơ ước của mình. Tôi không muốn thế, tôi không thể làm thế, vì tôi yêu anh ấy. Chúng tôi phải đối mặt với sự thật, xa nhau hay ở bên nhau, đó là điều quan trọng. Hai tuần, thời hạn là hai tuần để chúng tôi suy nghĩ. Hôm nay, đã đến lúc phải trả lời. Quyết định cuối cùng, chúng tôi chia tay, đó là điều tốt cho cả hai, dù không ai muốn.
Hoàng gửi thư cho tôi, tôi nhớ đến buổi chia tay ấy, tôi với anh đã cùng nhau khuây khỏa bằng những trò chơi mạo hiểm nhất, rồi cuối cùng mỗi đứa một nơi.
"Đây là lá thư cuối cùng anh viết cho em. Chúng ta đã quen nhau trong một bữa tiệc, đã có bao ngày tốt đẹp bên nhau. Nay chúng ta phải xa nhau, vì anh, bởi anh là cảnh sát. Anh không muốn, không muốn xa em. Việc chúng ta xa nhau, có phải là một chuyện tốt ? Thật lòng, anh không muốn. Viết lá thư này nhưng lòng anh nhói đau, tim anh như đã ngưng đập. Ngay lúc này đây, anh chỉ muốn gặp em, ôm em vào lòng dù chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi....."
Đọc đến đây, nước mắt tôi chảy ra, không nói nên lời, những nét chữ nhòa đi vì nước mắt. Tôi khóc, khóc vì bản thân, khóc vì tình, mối tình trớ trêu. Lúc này 9dây, trái tim tôi cũng như thế, nó muốn ngừng đập. Có ai đó đã vô itnh2 bióp nát quả tim tôi, như có một mũi tên xuyên qua lồng ngực. Gái như lúc xưa chúng tôi không gặp nhau, và tôi không nah65n lời anh ấy thì đâu như thế này.
Xưa tôi đã trao cho anh ấy một nụ hôn đầu đời, bây giờ tôi nhận lại một trái tim rỉ máu. Tình đầu tan vỡ, biết bao giờ tôi lạiyêu. Chiều nào dưới mưa chúng tôi sánh bước bên nhau thì bây giờ mỗi người mỗt ngã. Trái tim tôi đã chết, chẳng biết n1o có tái sinh hay không. Mai đây, có gặp nhau, sẽ xem như người xa lạ, như ban đầu tôi đã làm ngơ với anh ấy. Tôi bây giờ mới hiểu thế nào là "tình chết". Cố quên, cố điều khiển lòng mình để đi một con đường khác và anh ấy cũng thế, cũng sẽ quên tôi, đi và tìm một người phụ nữ tcíh hợp với mình.
Tôi biết thế !........ những giọt nước mắt cuối cùng....
Ặc, cứ tưởng chuyện tình đẹp như mơ.
Hóa ra bác King có biệt tài viết chuyện buồn thê thảm.
Thôi thì, nếu là chuyện có thật, cho em số điện của cô gái mà bác đè ra hôn ngay đêm đầu tiên gặp mặt đi.
Em khoái :D
username
30-11-2006, 09:03 AM
tròi oi! chị e nhà này! kinh dị bee quá! choáng trầm trọng! mừ chú bee kinh mấy tuổi rồi! nếu mà under 2X thì thôi! kệ nó quá 2X ta sẽ thấy đời nó khác! quá 3X thì còn thấy khác nữa! còn 4X thì chẳng còn để ý mà thấy nó khác nữa! lên 5X rồi thì... hehehe!
Bác TU ... dạo này tinh thần của bác vẫn ổn định chứ hả bác ... sao nghe mấy cái chuyện tình bùn bùn này thì bác lại có vẻ bấn loạn lên thế hửh :-L ... hay bác đang shock zới 1 sis nào đó rồi #-o ... khổ cho thân trai ế 3:-O
Kingbee
01-12-2006, 08:52 PM
tròi oi! chị e nhà này! kinh dị bee quá! choáng trầm trọng! mừ chú bee kinh mấy tuổi rồi! nếu mà under 2X thì thôi! kệ nó quá 2X ta sẽ thấy đời nó khác! quá 3X thì còn thấy khác nữa! còn 4X thì chẳng còn để ý mà thấy nó khác nữa! lên 5X rồi thì... hehehe!
em là em dưới 30 chứ không dưới 20 đâu bác ạ.
Hình như bác 26 phải không ạ ???
Kingbee
01-12-2006, 08:52 PM
Ặc, cứ tưởng chuyện tình đẹp như mơ.
Hóa ra bác King có biệt tài viết chuyện buồn thê thảm.
Thôi thì, nếu là chuyện có thật, cho em số điện của cô gái mà bác đè ra hôn ngay đêm đầu tiên gặp mặt đi.
Em khoái :D
Thì chẳng phải chuyện tình đẹp như mơ đấy sao hả bác Lé ? Chẳng biết có giống như lan07 nói không, rằng tình chỉ đẹp khi còn dang dở ???
Kingbee
01-12-2006, 08:52 PM
Kingbee này, đây là chuyện buồn của Kingbee mà bác XÙ nói phải k? Nếu Kingbee là người con trai hay con gái trong câu chuyện này thì thật kinh khủng! Thì ra những câu chuyện về bản lý lịch có trong sạch hay không vẫn tồn tại. Meo cũng vẫn nghe bạn bè kể về việc kiểm tra lý lịch, nhưng chẳng ngờ rằng nhiều mối tình lại tan vỡ vì một tờ giấy.
Nếu là cô gái tôi sẽ rút lui nhưng là chàng trai thì không biết sẽ làm gì! Một nụ hôn đầu đời để cuối cùng chỉ còn lại hai con tim rỉ máu! Liệu tôi có quyết định như thế không nếu là chàng trai kia, liệu có thể vì sự nghiệp mà đánh mất trái tim của mình, tình cảm từ khi học cấp 3 đến khi đi làm, ít nhất cũng 5 năm, cần bao nhiêu năm nữa để trái tim tìm lại được sự thanh thản! Ngày xưa cũng từng có một người như Hoàng nói yêu tôi, nếu tôi thật lòng yêu anh có lẽ cũng sẽ phải ôm sự dày vò như cô gái trong chuyện. May sao tôi không yêu anh!
Ừ đúng đấy meo ạ. Có tin nổi không trời khi đến bây giờ, những tờ lý lịch ấy vẫn có thể quyết định tình yêu của người ta. Gắn bó bao nhiêu năm, chỉ vì nghề nghiệp mà xa nhau thật xa. Có lẽ, những người đã lỡ lầm một lần thì rất có thể lầm lỡ một lần nữa ( trích trong một tác phẩm gì đấy mà em đã từng học đấy ạ ). Không lẽ không có một cơ hội nào cho những người như thế sao bác ? Nói rằng đã tha thứ, nhưng cướp đi tình yêu bằng một cách như thế thì khác gì giết người ta đâu ?
meoden
04-12-2006, 07:50 AM
Cái gì mà tha thứ??? Thế đây là chuyện nhà ai? Chẳng hiểu gì cả!!! Mệt óc quá!!!
Kingbee
04-12-2006, 05:31 PM
Cái gì mà tha thứ??? Thế đây là chuyện nhà ai? Chẳng hiểu gì cả!!! Mệt óc quá!!!
hì, nói thế mà cũng không hiểu nữa :P
Nhưng mà đây không phải chuyện nhà em đâu ạ. Các bác đọc roài không thấy giông giống ở đâu hả ???? ( Em cũng đang tìm xem nó từ đâu chui ra <:-P )
Thôi được rồi, bi giờ thì em đi vô ý chính của topic đây ạ : Một con bé năm nay học lớp 10 đã đem bài làm văn này đến nộp cho em và nói rằng nó đã viết ra đấy ạ ! ^:)^
Các bác tin được hông ? Em thì em tin không nổi. Nó nói rằng, nó xem qua một vụ 7 love trên báo và.... tự nhiên cảm xúc dào dạt tuôn ra => thành câu chuyện này đấy ạ. Một con bé lớp 10 thì không thể nào hiểu nổi chuyện những tờ lý lịch. Một con bé lớp 10 thì chưa thể nào iu sâu sắc để mà có những cảm nhận như thế. Em bó tay toàn tập luôn. Chẳng biết cho điểm thía lào !!! :-w
Vic Chou's Fan
04-12-2006, 07:33 PM
Hụ hụ, thế KingBee nhà QueenBee làm thầy giáo dạy Văn à...ui...ngưỡng mộ quá xá lun? Nếu đúng thế thì xưng hô thế nào nhỉ? Thầy ạ? Uhm, Thầy dạy trường cấp 3 nào thế thầy?
lethanh
05-12-2006, 09:37 AM
Trời, hóa ra lão King định lợi dụng mọi người chấm bài hộ.
Em đã bẩu ngay từ đầu là không thể nào tin được mà lị.
gatre
05-12-2006, 09:46 AM
Ha ha, lão King này cho đề bài là sáng tác tiểu thuyết hay sao mà học trò nó cảm xúc dào dạt thế này ;))
lily_lt3
05-12-2006, 01:10 PM
Kin ơi em biết em bé lớp 10 đấy là ai rồi...em gái Kin có phải ko...em Kin hay thật đấy...đến cái thể loại 7 love này mà cũng sáng tác dc như vậy...
atula
05-12-2006, 02:46 PM
choáng với đội này!
Tu li: làm cái gì mà cứ gật lên gật xuống thế! Lé nó mới hỏi đi hết đêm đến sáng sớm mới đưa về mà đã gật đầu lia lịa thế kia à!
lily_lt3
07-12-2006, 02:02 PM
Bác Thôi chấn Tu này suy diễn cái rì đấy...em bẩu thế bao giờ hả :-O...con cún của em dễ xương thế mà bác lại cho là nó liên quan đến bác Lé là ứ được đâu nhá :-SS...
Kingbee
07-12-2006, 02:26 PM
Hụ hụ, thế KingBee nhà QueenBee làm thầy giáo dạy Văn à...ui...ngưỡng mộ quá xá lun? Nếu đúng thế thì xưng hô thế nào nhỉ? Thầy ạ? Uhm, Thầy dạy trường cấp 3 nào thế thầy?
hehehe, King chỉ được cái tháo giày thui ạ :D Đừng gọi là thầy, vì King vốn chẳng là thế. Phải chấm điểm cho bài văn này là vì... thôi, nói chi nhìu :D
Kingbee
07-12-2006, 02:26 PM
Trời, hóa ra lão King định lợi dụng mọi người chấm bài hộ.
Em đã bẩu ngay từ đầu là không thể nào tin được mà lị.
hé hé, Lé ui, từ lúc viết ra đến giờ, em chưa từng bảo nó là của em cơ mà ! :P Em cứ nghĩ là, khi post vài dòng lên thì sẽ có người từ bi hỉ xả mà cung cấp cho em cái nguồn tin đới chứ !!! :D Ai ngờ, mấy pác cũng hổng bít lun ! :D
BlueWind
08-12-2006, 04:18 PM
Chồng chết nhưng vợ chồng vẫn làm tình với nhau :-/ :-/
Chuyện xẩy ra tại New Orlean. Những bà góa phụ cô đơn thương nhớ chồng nếu muốn làm tình với chồng đã chết thì chỉ việc đến nhờ anh chàng Hunky George Pinetti, anh ta sẽ gọi hồn người chồng về và cho mượn cái xác anh ta để vợ chồng có thể làm tình cho thỏa lòng thương nhớ.
Hunky nói rằng anh ta đã được thượng đế ban cho một quyền phép có thể làm được chuyện này và đây là trách nhiệm của anh ta phải giúp những góa phụ cần được gần gũi người chồng quá cố. Anh ta cho biết đã giúp đỡ ít nhất 200 goá phụ quá thương nhớ chồng. Anh ta quả quyết rằng anh ta có nhân chứng thật cho biết họ đã bớt buồn khổ nếu lâu lâu được gần gũi chồng họ.
Góa phụ nào muốn hồn chồng nhập vào anh Hunky để làm tình với mình chỉ phải trả cho anh ta $89 1 giờ và Hunky cũng cho biết số khách hàng hiện giờ gia tăng anh ta giúp không kịp. Có một số người đã lớn tiếng phê phán rằng: "Anh chàng này chỉ là một đĩ đực, mà làm đĩ tức là phạm luật". Bà Eva Weliger, một người bênh vực quyền phụ nữ đã kết án: " Tệ hơn nữa anh ta đã lợi dụng những góa phụ trong thời kỳ vừa bị mất mát buồn thảm".
Hunky tuyên bố rằng anh ta bị lăng mạ bời bà Eva Weliger và tiếp: "Tôi không muốn phê phán đối với sự nhận xét sai lầm như vậy. Nếu muốn tôi có thể cho bà Eva tiếp xúc với hàng tá góa phụ mà tôi đã giúp để họ nói chuyện với bà Eva".
Một khách hàng của Hunky là góa phụ Angela Carriger đã tâm sự rằng: "Khi chồng tôi mới qua đời tinh thần tôi thật xuống dốc, tôi chẳng thiết gì cả ngay cả việc tiếp xúc với đàn ông cho có bạn tôi cũng không thiết tới". Angela tiếp: "Khi tôi biết Mr. Hunky có thể giúp tôi gặp gỡ chồng tôi qua thân xác ông ta tôi rất nôn nóng. Sau lần đó tôi có thể quả quyết chắc chắn 100% rằng hồn chồng tôi đã nhập vào thân xác ông Hunky. Bởi vì tôi nhớ rõ bàn tay chồng tôi thường ôm ấp tôi như thế nào".
Còn anh chàng Hunky thì nhấn mạnh rằng nếu cần thì anh ta giúp "free" bởi vì sự giúp đỡ của anh ta không đặt trên căn bản tiền bạc. Hunly tiếp: "Mặc dù tôi cũng cần tiền để sống nhưng tôi cũng hiểu rằng với quyền phép đặc biệt này tôi cần rải rắc niềm vui cho những góa phụ cô đơn, đặc biệt trong thời gian tang chế sầu thảm.
Bó tay chấm mắm tôm bằng lưỡi ... nghề này coi bộ có tương lai lắm đây :-??
BlueWind
08-12-2006, 04:18 PM
Ông Già 82 Tuổi Mới Chịu Mất Trinh
Theo: langtieu
Cụ via Trenton Wilgins ở Thành phố Jackson (Miss) nguyện rằng chỉ khi nào kiếm được người tình lý tưởng mới chịu mất trinh cho nàng. Điều kiện của của chàng trai Trenton quá lý tưởng, nghĩa là cô gái ấy cũng phải còn trinh cơ, nên cho đến năm 82 tuổi vẫn chưa kiếm được ai. Cụ Trenton tâm sự: "Tôi đã cố gắng giữ cho mình thật trong trắng để chỉ dành cho người mình yêu dấu, nhưng chẳng kiếm dược ai. Tôi cảm thấy như bị đời lừa gạt và tôi không muốn chết đi mà không biết mùi vị gì nên đành bỏ cuộc không để dành nữa."
Cụ Trenton sinh trưởng trong một gia đình ngoan đạo, cha là một nhà truyền giáo ,Trenton tin tưởng tuyệt đối vào thánh kinh nên đã khắt khe với chính mình và đời mình một cách quá nghiêm chỉnh. Hồi còn niên thiếu Trenton đã nguyện giữ "trinh" và chỉ giao hợp khi nào lấy vợ và chàng cố kiếm một người tình cùng tâm nguyện như vậy. Thế nhưng, suốt cả đời Trenton không kiếm được người vừa ý. Nếu có kiếm được nàng nào vừa ý thì nàng đó đã bị người ta phá trinh mẹ nó mất rồi.
Thất vọng và bực bội vì nay đã già và cụ Trenton sợ mình đi đoong bất tử mà không biết mùi vị đàn bà thì ân hận nên cụ đi chơi đĩ một phát xem nó thướng như thế nào.
Sau khi "ấy" xong cụ bảo cũng chẳng có gì là lạ nhưng cụ thú thật rằng nếu không "ấy" một lần thì tôi cảm thấy đời mình thiếu xót một cái gì. Nhưng cuộc sống độc thân cũng có nhiều cái vui như tự do, đầu óc thư thái, không phải lo nhiều về tiền bạc v.v.
Có ai giống zậy hông ??? Cha này giữ trinh tiết dữ quá ... ẹc ẹc ... Thánh thiện woá **** ui !!! :D :D :D :D :D
kiemkhach
08-12-2006, 05:19 PM
chữ gì rối quá , đọc ko dc !
BlueWind
08-12-2006, 05:44 PM
chữ gì rối quá , đọc ko dc !
Xạo ke ... ráng đọc đi cha .. tin hấp dẫn mờ ... Mà cha Gieo Giống tới đâu rồi ... dạo này ế hàng hay sao mà ít SHOW SEXY WEBCAM zậy :)) :)) :)) :)) :))
meoden
09-12-2006, 07:45 AM
Trồng từ TUyên Quang Hà Giang, bây giờ chắc gần vào đến TP HCM rồi kaka nhể! Không tin nổi là kaka đi công tác công te lâu khiếp, mà nhà chú Bún kia thấy cha đó show sexy webcam lúc nào đấy? Sao không gọi mèo???
Kingbee ẻn Bún Giò: còn vụ giề giựt gưn thì tung lên đi, đọc cho nó đỡ bùn nào!!!
BlueWind
09-12-2006, 09:03 AM
Trồng từ TUyên Quang Hà Giang, bây giờ chắc gần vào đến TP HCM rồi kaka nhể! Không tin nổi là kaka đi công tác công te lâu khiếp, mà nhà chú Bún kia thấy cha đó show sexy webcam lúc nào đấy? Sao không gọi mèo???
Kingbee ẻn Bún Giò: còn vụ giề giựt gưn thì tung lên đi, đọc cho nó đỡ bùn nào!!!
Bà Mèo muốn xem hả ... hôm nào cứ add nick chả vô đi ... thường là giấc khuya khuya là chả lên vũ sexy trên yahoo á ... nhìn khiếp hồn :D
Mấy vụ giựt gưn í hẻ ( tui nhí nhảnh zới pà luôn ) ... từ từ ràu ngừ te tìm choa nhóa ... nhóa ... xương Mèo nhắm í ... nhưng bị bà hành vài fát thôi cũng khổ vãi ra rồi í %-(
kiemkhach
10-12-2006, 06:39 PM
Trồng từ TUyên Quang Hà Giang, bây giờ chắc gần vào đến TP HCM rồi kaka nhể! Không tin nổi là kaka đi công tác công te lâu khiếp, mà nhà chú Bún kia thấy cha đó show sexy webcam lúc nào đấy? Sao không gọi mèo???
KK bi giờ đang ngồi trong lòng phố cổ Hà nội , Cafe Internet ... nghe nhạc .
Chiều chủ nhật ở HN buồn ....., lạnh nhưng trong lòng thấy ấm áp ...
meoden
11-12-2006, 07:55 AM
HN chủ nhật đâu có buồn, đông vui nữa là khác, hôm nay đã thấy mọi người nói chuyện mặc áo ấm trùm khăn kín mít, đông về lúc Noel đi chơi là lý tưởng nhất, nếu KK ở lại HN qua Giáng sinh sẽ thấy vui lắm đấy! Noel là phải đi với rét, nếu có tuyết (cái này HN k có rồi, đen đủi thì mưa đá thôi) thì mới đúng thực sự là Noel, em cứ tưởng bên Tây theo đạo mới Noel, nhưng nó cũng như mình cả, đều nhân dịp mà chơi thôi. Có điều Giáng Sinh là lễ sum vầy nên nhà nhà tụ họp, gặp mặt, ăn uống! Chắc phải tranh thủ chụp ảnh để còn khoe khoang! hehehehehehehe
kiemkhach
11-12-2006, 09:38 AM
uh , KK năm ngoái cũng ở HN mà , đi chơi cả đêm Noel tới 6h sáng mới về
Năm nay thì chắc ăn Noel dưới Hải Phòng !
má ơi , quên mang theo áo rét , ra ngoài này phải đi mua cái mới, xót quá
BlueWind
11-12-2006, 02:32 PM
uh , KK năm ngoái cũng ở HN mà , đi chơi cả đêm Noel tới 6h sáng mới về
Năm nay thì chắc ăn Noel dưới Hải Phòng !
má ơi , quên mang theo áo rét , ra ngoài này phải đi mua cái mới, xót quá
Tui tưởng cha ra tới Hải Phòng SHOW SEXY nữa chớ ... ai ngờ đâu ... tu rồi hả KK ^^) ... ^:)^
kiemkhach
11-12-2006, 04:43 PM
đâu có , vẫn tu đều đều !
Kingbee
20-12-2006, 09:41 AM
Toee.....Toeeeeeeee <:-P
Dân cư net dấy lên phong trào "lên mạng đổi tình" các bác biết chưa nhở ?
Nghe này : "Mình mới bắt đầu ăn chơi, muốn các anh chỉ giáo thêm. Money thì không thiếu, chủ yếu là tình cảm. Liên hệ 0908066...", "Mình 16 tuổi, muốn được thử chuyện ấy. Mail cho mình....", "Mình 17 tuổi, học sinh, thích tìm bạn đẹp trai, học giỏi, nhiều xiền", "Không nhắn tin, không mail, gọi cho mình nếu bạn muốn vui vẻ, điện thoại 0986377..." ?????
Bảo đảm với mấy bác, nếu có bác nào... xâm mình :D rao mình lên mạng, trong mấy mục tìm bạn bốn phương, tìm bạn trai, bạn gái gì đó, sẽ có vài chục cuộc gọi cho mấy bác mỗi ngày để... hỏi giá, hehe ;))
Có thằng nó lớn mồm lớn miệng nó bảo thế này :"Đi bia ôm mỗi lần tốn mấy trăm ngàn, xoay vất vả. Với mấy đứa con gái rao mình trên mạng ấy, mỗi lần chỉ tốn mấy chục ngàn cho một giờ vào nhà trọ, không phải tốn tiền bia, tiền boa gì hết !"
ặc ặc, thế hóa ra, những kẻ rao mình trên mạng không đáng giá bằng một... người ở bia ôm ????
BlueWind
23-12-2006, 10:09 PM
Khoả Thân Ðua Xe Ðạp
Theo: langtieu
Cuộc đua xe đạp của nhóm thích sống tự nhiên tại San Francisco tổ chức để yểm trợ giải thưởng của hội Khỏa Thân tại Hoa Kỳ. Đây là cuộc đua xe đạp khỏa thân đầu tiên của hội này và họ sẽ đạp đạp qua 18 tiểu bang từ San Francisco qua Nevada,Utah,Colorado, Texas, New Mexico Oklahome, Arkansas, Tenessee, Alabama, Georgia, South Carolina, North Carolina, Virginia, Delaware, Penssylvania, New Jersey vaw New York.
Mark Allerton một người trong nhóm tổ chức tại Los Angeles,nói: "Mục đích của cuộc đua là để tạo một tiếng vang trong giới truyền thông vì chúng tôi muốn bất cứ người Mỹ nào cũng hiểu rằng những người theo chủ nghĩa khỏa thân rất tự nhiên vui vẻ và bình thường như bất cứ người nào khác. Quần chúng sẽ hiểu rằng không có gì bất bình thường cả khi khỏa thân".
Cuộc đua đã lôi cuốn được hơn 350 người tham dự đủ các giới trong xã hội. Họ tất thích thú khi tham dự cuộc đua này. Cô Shannon Gruotier , 26 tuổi là một nhân viên hành chánh tại một bệnh viện ở San Diego, đã xin nghỉ hè để tham dự cuộc đua. Cô nói: "Tôi không quan tâm đến sự chú ý của khách bộ hành khi tôi đạp xe ngang qua họ. Đôi khi tôi cũng bắt gặp những đôi mắt không thiện cảm của mấy bà già với những lời rỉa rói của họ, hoặc những tiếng la hay lời lẽ thô lỗ của những thiếu niên trẻ. Nhưng phần đông chúng tôi nhận được những cái vẫy tay thân thiện hoặc dấu hiệu "thumbs up".
Cô Tammy Wanicoski, 24 tuổi, một trong những người tham dự cuộc đua thú thực rằng khoảng chừng một năm về trước thì cô rất khó chịu khi ai nói tới việc nằm trần truồng trưng bầy hết ra ở bãi biển. Nhưng khi cô bạn gái thuyết phục tôi khỏa thân cỡi xe đạp lên núi thì tôi lại thích cảnh tự do với thiên nhiên như vậy. Và tôi bắt đầu thích khỏa thân từ đó".
Một số giới chức của các thành phố trên lộ trình của cuộc đua xe đạp cảm thấy không ấm cúng với vụ này. Giới thẩm quyền ở Alabama đã cảnh cáo rằng họ sẽ bắt giữ bất cứ người nào khảo thân ngoài công cộng dù cưỡi xe đạp hay không. Nhưng Alleron nói: "Không ai thì giờ đâu mà bắt nhốt 350 người này". Còn cô Wanicoski thì cho biết cô không cần thiết phải thắng cuộc đua, nhưng cô quyết định đi đến kết thúc cuộc đua. Mục đích của cô không phải để thắng mà chỉ muốn có "good time" và chứng tỏ rằng khỏa thân không có gì là sai quấy cả.
Đọc xong SHOCK wớ ... ước gì tớ được chạy theo way phim >:) >:) >:) >:) >:) ... Tại sao bà này kô wa VN mà đua nhỉ >:) >:) >:) >:) >:)
BlueWind
23-12-2006, 10:09 PM
Hai Anh Em Ruột Lấy Nhau 80 Năm Vẫn Hạnh Phúc
Theo: langtieu
Dan Habringder và em gái là Paula Habrinder đã làm lễ kỷ niệm năm thứ 80 ngày họ cưới nhau vào ngày 28 tháng 6 năm 1999. Cặp vợ chồng của vùng Appalachian Mountain, tiểu bang West Virginia là cặp vợ chồng già nhất và tình trạng hôn phối bền lêu nhất thế giới. Họ kết hôn năm 1920 thời kỳ ông Woodrow Wilson làm tổng thống Hoa Kỳ. Tình trạng anh em lấy nhau ởi thời kỳ đó của miền núi này xẩy ra là chuyện thông thường. Có cặp lấy nhau từ khi họ 11 tuổi.
Ông cụ Dan năm nay 95 tuổi,lấy em gái 13 tuổi khi ông 14 tuổi, noi: "Chúng tôi không thấy có gì sai quấy cả khi anh em lấy nhau thời đó hay bây giờ cũng vậy. Tôi cảm thấy chúng tôi đã làm một việc đúng vì trong khi biết bao nhiêu cặp vợ chồng bỏ nhau torng cái xã hội này thì vợ chồng chúng tôi vẫn bền chặt bởi vì chúng tôi học hỏi sao có thể sống chung từ khi còn trẻ. Bố mẹ chúng tôi không muốn chúng tôi cãi cọ nọ kia nên chúng tôi có thói quen kính trọng lẫn nhau và chúng tôi kính trọng nhau đến ngày hôm nay.
Sau khi thành hôn năm 1920, Dan và Paula trong coi một tiệm tạp hóa nhỏ trong vòng 50 năm và chỉ đóng cửa vào năm 1970. Lúc đó ông Dan, 64 tuổi, đi làm thợ sửa xe cho tiệm của một người bạn và về hữu năm 1982 ở tuổi 76. Trong cuộc đời của họ có nhiều thăng trầm như thời kỳ khủng hoảng kinh tế của thập niên 1930 và Paula ốm và ho gần chết trong thập niên 1940. Ho có hai con nhưng đều đã chết sớm.
Bà cụ Paula nói: "Giờ thì chúng tôi lúc nào cũng gần nhau. Nhiều đêm chúng tôi ngồi trước cửa nhà nói về những ngày xa xưa cũ. Chúng tôi là hai khách đồng hành dài lâu vì chúng tôi đã bên nhau cả cuộc đời nên có rất nhiều chuyện để ôn lại.
Tôi vẫn nhớ trong đám cưới của tui tôi, họ cho hát bản nhạc "I'll Be With You In Apple Blossom Time" và đó là bản nhạc mà chúng tôi như chỉ dành riêng cho chúng tôi".
Cặp vợ chồng già này đang sửa soạn tổ chức kỷ niệm "hôn nhật" trong nhà dưỡng lão ở thành phố Charleston, nơi mà họ đã ngụ trong 10 năm qua. Cái làng mà họ sinh ra và lớn lên không còn dấu vết nào nữa cả.
HỜ hờ ^:)^ ... lấy nhau kiểu này hơi bị phiêu ... ^:)^
vBulletin v3.5.4, Copyright ©2000-2009, Jelsoft Enterprises Ltd.